Viết cho tháng mười một

Tháng mười một thu vội vã trôi xa
Bỏ mặc sau lưng thềm lao xao đầy lá
Quãng đường dài bỗng gập ghềnh nghiêng ngả
Ngược dòng đời ai đếm nhặt lá rơi

Quay gót đi thu chẳng nói một lời
Cứ lặng thầm gói theo từng sợi nắng
Để chiều nay mặt hồ sương giăng trắng
Thả lên trời u ám mịt mù mây

Tháng mười một hoang hoải gió heo may
Thổi ký ức lang thang qua miền nhớ
Ngày hụt hẫng và đêm như muốn vỡ
Nức nở tuôn giọt mặn đắng không màu

Tháng mười một ta là gì của nhau
Thực hay mơ mà sao đau đến thế
Muốn dửng dưng, lòng ngậm ngùi không thể
Dẫu cuộc tình đã chạm đáy cơn mê.

Ngân Giang

Leave a Reply